Loài bướm đêm

Thuở nhỏ, khi nhìn thấy những con bướm đêm màu nâu đất, tôi vừa ghét vừa sợ vì chúng quá xấu xí, không đẹp như những chú bướm có màu sắc rực rỡ. Cho đến một ngày, tôi đã thay đổi suy nghĩ khi nghe câu chuyện sau.



 

 

 


“Ngày xưa, loài bướm đêm cũng có màu sắc sặc sỡ như những loài bướm khác, thậm chí còn lộng lẫy hơn cả những chú bướm bây giờ. Một ngày nọ, khi những đám mây đen che phủ bầu trời, các thiên thần cảm thấy buồn bã vì họ không còn nhìn thấy loài người ở chốn trần gian. Họ khóc, nước mưa rơi xuống tạo nên những giọt mưa trắng xóa. Những chú bướm đêm hào hiệp, vốn ghét nhìn thấy mọi người buồn phiền, liền rủ nhau làm một chiếc cầu vồng.

 

Bướm đêm nghĩ rằng, nếu nhờ những loài bướm khác giúp sức, chúng chỉ cần cho đi một ít màu sắc của mình là có thể tạo ra một chiếc cầu vồng tuyệt đẹp. Thế là, một chú bướm đêm tìm đến các loài bướm khác để nhờ giúp đỡ. Nhưng các loài bướm khác lại quá ích kỉ và tự phụ nên không muốn cho đi màu sắc của mình, dù chỉ là một chút.

 

Những chú bướm đêm quyết định tự làm việc đó. Chúng vỗ cánh thật mạnh làm bột phấn trên cánh rơi trong không trung tạo thành những đám mây ngũ sắc. Những đám mây dần dần giãn ra tạo thành một đường viền dài. Nhưng chiếc cầu vồng vẫn chưa đủ lớn, vì thế những chú bướm đêm cứ tiếp tục cho đi màu sắc của mình, cứ thêm vào từng chút một cho đến khi chiếc cầu vồng kéo dài đến tận chân trời. Những thiên thần khi trông thấy cầu vồng đã trở nên vui mừng. Họ mỉm cười, nụ cười ấm áp chiếu rọi xuống trần gian làm nên những tia nắng rạng rỡ. Và những chú bướm đêm ấy chỉ còn lại duy nhất một màu nâu bởi chúng đã cho đi những sắc màu lộng lẫy nhất để dệt nên chiếc cầu vồng tuyệt diệu.”

 

Vì thế, bạn đừng chăm chăm nhìn vào diện mạo, hãy soi rọi để tìm thấy những điểm sáng bên trong một con người. Ai đó đã nói rằng: “ Nhân cách là ngọc quý, có thể cắt rời những ngọc quý khác”.

 

 



 

Bản quyền thuộc về Công ty TNHH Phòng trừ mối và côn trùng gây hại An Sinh