Giá trị của 1.000VND

 

Cậu bé ngày nào giờ đây chắc cũng đủ lớn để hiểu rằng:
 
- Hiếu đễ là việc vô cùng đáng trọng.
 
- Hãy cho trước khi muốn nhận.
 
- Kinh doanh không phải là đạt lợi nhuận bằng mọi giá mà thực sự chỉ là một cuộc cho nhận làm hài lòng nhau.
 
- Tín nghĩa thì mới bền lâu.

 

 
Chiều muộn ngày 08/03/2001.
 
 
Cậu bé gầy gò chừng hơn 10 tuổi, đôi mắt hiền lành sau cặp kính cận, rụt rè bước vào cửa hàng bán quần áo. Chàng thanh niên bán hàng thuê và cô chủ cửa hàng dường như không để ý lắm tới sự xuất hiện của nó. Cậu bé dè dặt đứng cạnh chiếc tủ kính. Trong đó có bày những đôi tất của cả nam, nữ và trẻ em.
 
 
Cậu bé đứng khá lâu, hai tay vịn nhẹ lên mép chiếc tủ kính và đưa mắt quan sát rất kỹ từng đôi tất. Dừng câu chuyện với cô chủ cũng trạc tuổi mình, chàng thanh niên làm thuê quay sang hỏi cậu bé:
 
- Cháu cần mua tất phải không?
 
- Dạ, vâng ạ. Cậu bé khẽ trả lời. Nhưng chú để cháu xem một tý đã.
 
- Cháu cứ xem đi. Thích đôi nào thì bảo chú lấy cho. Chàng trai đáp lời rồi lại quay sang tiếp tục câu chuyện với cô chủ.
 
 
Một lát sau, cậu bé lên tiếng:
 
- Chú ơi, chú lấy cho cháu xem đôi này. Nó vừa nói vừa lấy tay chỉ qua lớp kính.
 
- Đôi này à? Chàng trai bán hàng thuê phải hỏi lại bởi đó là một đôi tất nữ.
 
- Dạ, vâng ạ.
 
 
Cậu bé cầm đôi tất trên hai tay. Nó ngắm nghía rất kỹ trong sự chờ đợi của chàng trai bán hàng. Bên cạnh, cô chủ cửa hàng dường như bắt đầu chú ý tới cậu bé và cuộc mua bán.
 
 
Một lát, cậu bé rụt rè lên tiếng:
 
- Cháu...cháu muốn mua tặng mẹ cháu đôi tất này. Nhưng...cháu chỉ có 9.000 thôi chú ạ. Nó vừa nói vừa rút ra trong túi áo 1 tờ bạc 5.000đ và 2 tờ 2.000đ.
 
Đôi tất nó đang cầm trên tay có mẩu giấy nhỏ xíu ghi giá 10.000đ.
 
 
Cô chủ cửa hàng cười và nói với cậu bé:
 
- Vậy thì cháu không đủ tiền mua rồi.
 
Cậu bé im lặng. Tay mân mê đôi tất. Rồi rụt rè, nó đặt đôi tất lên mặt tủ kính, ngay trước mặt chàng trai.
 
 
Một khoảng lặng giữa 3 người: cô chủ, người bán hàng thuê và cậu bé.
 
Bất chợt, chàng trai lên tiếng:
 
- Nếu đúng là cháu mua đôi tất này để tặng mẹ thì chú sẽ bù cho cháu 1.000đ. Cháu cầm lấy đi. Chàng trai bán hàng thuê vừa nói vừa đưa đôi tất cho cậu bé trong khi cô chủ cửa hàng quay mặt đi với vẻ không hài lòng.
 
Cậu bé vui vẻ nhận đôi tất, trả 9.000đ và lễ phép trước khi ra về:
 
- Cháu cảm ơn chú.
 
 
Buổi tối hôm đó, chàng trai bán hàng thuê cảm thấy rất vui vì chỉ với 1.000đ thôi, anh đã giúp cậu bé có được một niềm vui trọn vẹn, có được một việc làm hiếu thảo, đầy ý nghĩa.
 
 
Còn cậu bé, sau buổi chiều hôm đó, chắc nó không hề biết rằng ngay sáng hôm sau, chàng trai bán hàng thuê đã bị đuổi việc. Nó cũng không thể biết được rằng tại thời điểm chàng trai đồng ý bù cho nó 1.000đ thì gia tài của anh cũng chỉ có đúng 2.000đ mà thôi. Và nếu giờ đây, cậu bé ngày nào có đọc được câu chuyện này thì cậu cũng sẽ biết chàng trai làm thuê ngày ấy giờ đang là chủ một doanh nghiệp ngày một phát triển, tạo công ăn việc làm cho gần 100 nhân viên. Còn chồng của cô chủ cửa hàng thì đã nhiều năm tránh gặp lại chàng trai bán hàng thuê ngày nào do một khoản vay không muốn trả.
 
 
Cậu bé ngày nào giờ đây chắc cũng đủ lớn để hiểu rằng:
 
- Hiếu đễ là việc vô cùng đáng trọng.
 
- Hãy cho trước khi muốn nhận.
 
- Kinh doanh không phải là đạt lợi nhuận bằng mọi giá mà thực sự chỉ là một cuộc cho nhận làm hài lòng nhau.
 
- Tín nghĩa thì mới bền lâu.
 
 
AS001



 

Bản quyền thuộc về Công ty TNHH Phòng trừ mối và côn trùng gây hại An Sinh